SAY NẮNG XƯA

SAY NẮNG XƯA
Cảm theo NHỚ BỔN PHẬN của nhà thơ Trần Quế Lâm
Còn em nắng tỏa trên đời
Là còn say nắng bên trời vắng mây.
Tình cũ bước một ngày gặp lại
Trái tim già chợt dại ngây đi
Là em ngày ấy tôi si
Bao năm tê tái lặng vì cách xa.
Gần gang tấc thành ra vạn lý
Em trang đài của ý người ta
Hoa râm đài các mặn mà
Nhìn sao thương quá người nhà của ai?
Thôi đành chỉ tay gài chiếc gậy
Chống run rằng em thấy khỏe không ?
Bên đàng nắng chiếu người đông
Còn đây run rẩy chân chôn mắt nhìn.
Về thực tại thấy mình tồn tại
Nhớ em nhiều dĩ phải ngừng thôi
Đêm đen trồi sụt qua rồi!
Bình tâm đứng lại mà mời … nắng lên.