Thực ra mình cũng không chăm chỉ gì

Thực ra mình cũng không chăm chỉ gì. Nhưng đột nhiên mơ ước được lười nguyên một mùa đông, nếu cả thu nữa cũng được, thêm mùa xuân càng tốt. Không gì cả, chỉ thật là lười thôi ấy.
Lười không cần lo mình là gì trong xã hội. Có thể đọc hết bất cứ quyển sách gì mình có vẻ thích, đọc cả những quyển không thích cũng được. Ôm rịt lấy mấy cuộn len xong đan tới tấp. Đan bằng cả kim số 5 và số 8. May một bộ vỏ chăn vỏ gối tinh một màu bằng vải thô cotton mươn mướt. Không chần chỉ. Bốn viền bo thêm vải màu củ đậu. Chụp ảnh, bằng máy film đểu của mình, nhưng mà film còn date, còn 1 tháng thôi cũng được, chụp lúc trời nhá nhem tối, có đèn điện vàng, cây vẫn màu xanh.
Ước người yêu mình cũng lười. Ôm tịt như ôm nắng nguyên một đêm, lười không cả buồn thở một hơi dài.
Lười như con cá trong chậu nhỏ ở cửa hàng. Mình mà là nó, mình còn dek thèm bơi. Sẽ trôi im tịt, như chết rồi. Cho bọn chủ nhìn thấy hãi chơi.
Đó, thật nhầm mẹ rồi. Lẽ ra phải ước có nguyên thời gian của cả vũ trụ này. Xong rồi tha thẩn làm tiếp gì cũng được. Cứ từ từ. Ngồi xuống đây, thở một miếng đã. Nhắm mắt đã.
See Translation