“THƯƠNG DÂN

“THƯƠNG DÂN ,DÂN LẬP ĐỀN THỜ,HẠI DÂN,DÂN ĐÁI NGẬP MỒ THỐI XƯƠNG “. Chỉ có Mây mới biết Núi cao nhường nào.Cho nên 1 bs bình dân như tôi kg thể lạm bàn về ngọn núi cao chót vót mà dân tộc ta, non sông đất nước ta đã sinh ra, ngọn hải đăng dẫn đường HỒ CHÍ MINH hùng vĩ!!Vẫn biết là người bằng xương bằng thịt thì Bác có hay có dở của xương của thịt.Nhưng Người đã trở thành lãnh tụ kiệt xuất.CON NGƯỜI VIẾT HOA toàn diện nhờ những phẩm chất hơn người của mình.Đáng tôn thờ nhất là Người có trái tim nhân hậu, cùng nhịp đập với nước,với dân.Đã là người thì ai cũng có nhiều nỗi khổ.. nghèo thành hèn mà khổ đã đành.. nhà giàu cũng phải khóc nữa… thì đó mới là cuộc đời!Cuộc đời ng dân mất nước,làm nô lệ bao lầm than tê tái hơn nhiều.Biết lắng nghe,nên Bác luôn luôn thấu hiểu và đã làm mọi cách để vơi đi những nỗi đau đời đó cho dân :” Bác để tình thương cho chúng con.Một đời thanh bạch chẳng vàng son.Mong manh áo vải hồn muôn trượng.Hơn tượng đồng phơi những lối mòn” Người là Bất tử vì nhờ biết cách :” Tự do cho mỗi đời nô lệ. Sữa để em thơ, lụa tặng già” Và dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nc ta đã triệu ng như 1 kính cẩn nghiêng mình :” Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa.Đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa”(Tố Hữu) ” Lệ tràn sông núi khóc than hai Bác VÕ như HỒ”( Gs Vũ Khiêu) để tiếc thương và mãi mãi biết ơn Người nhiều đến thế!! Xin được mượn lời Đại thì hào dân tộc NGUYỄN DU– như 1 nén tâm nhang thành kính dâng lên BÁC: Anh hùng áo vải giải phóng Dân tộc – Danh nhân văn hoá Thế giới kiệt xuất HỒ CHÍ MINH : ” Kiều rằng: những ĐẤNG TÀI HOA.Thác là thể phách còn là tinh anh”!!!