VÀ CÒN LẠI NỖI BUỒN NGÚT NGÁT

VÀ CÒN LẠI NỖI BUỒN NGÚT NGÁT
(Hồng Thanh Quang)
Và còn lại chỉ nỗi buồn ngút ngát
Trên rộng dài những đại lộ vào đêm.
Tôi rất biết tôi một mình đơn độc
Bởi trên đời không thể có là em…
Những sậm tối ngất ngưởng cao phủ bóng
Nhấn hẹn hò vào nhớ đã thành khuôn.
Tôi chỉ ước mình chưa chìm nổi thế
Để dại khờ lần chót chẳng cần khôn…
Đâu có dựa vào bao quen thuộc cũ,
Đi trên đường như giữa cánh đồng hoang…
Tôi hoà gió những lời thơ trầm vọng
Để bớt tình trên những muộn sầu loang.
Không chỗ dựa, không cậy nhờ nhất định,
Lại một mình gieo hạt nghĩa lương thôi.
Đừng nói nhé, tôi chỉ cần im lặng,
Để hiểu rằng em không thể thành tôi…
(20-7-2015)